Loading...
Việt Nam English
Tin tức
Phải chăng lương y Việt Nam có thể “CHỮA KHỎI BỆNH SUY TỦY?”
Phải chăng lương y Việt Nam có thể “CHỮA KHỎI BỆNH SUY TỦY?”
Updated: 27/07/2020
Visited: 82
Print

Một thanh niên từng bị suy tủy ở Vĩnh Phú vừa cưới vợ   

Kết  hợp đông – tây y một hướng chữa trị suy tủy bước đầu có kết quả ở Việt Nam.

Ngày 10/11/1994, tôi nhận được thư mời của Trung tâm nghiên cứu và thực nghiệm phương pháp chữa bệnh bằng tác động cột sống Hà Nội “Bệnh nhân Trần Văn Tiến, quê ở thôn Yên Tâm, xã Yên Đông, huyện Vĩnh Lạc, tỉnh Vĩnh Phú mắc bệnh suy tủy, được Lương y Nguyễn Tham Tán chữa khỏi năm 1986, nay tổ chức cưới vợ. Vậy mời anh Cổn cùng cán bộ của trung tâm đi dự…”

Tôi sững sờ; bởi theo chỗ tôi biết, từ trước tới nay, những bệnh nhân suy tủy chẳng mấy ai có thể thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Đó là căn bệnh rất khó chữa trị đối với cả nền y – dược học của thế giới nếu không nói nan giải chẳng kém ung thư, mà ở Việt Nam, nói cụ thể là chỉ bằng phương pháp tác động cột sống. Cụ Tán có thể chữa khỏi thì thật là một tin mừng! Tôi quyết định đi Vĩnh Phú. Thế nào là bệnh suy tủy? Đó là một bệnh lý mà tủy xương (màu đỏ) bị suy giảm chức năng tạo máo, dẫn tới thiếu hồng cầu. Biểu hiện ban đầu của bệnh này là da xanh, niêm mạc (môi, mắt) nhợt nhạt. Đứng lên, ngồi xuống thấy ù tai, hoa mắt. Đi lại rất khó khăn, cứ đi được đoạn ngắn phải dừng lại thở. Đối với nữ có biểu hiện mất kinh nguyệt. Với nam, chức năng sinh dục gần như ngừng hoạt động. Ngoài ra, bệnh nhân còn bị rụng tóc, móng chân tay khô chứ không hồng như người bình thường. Khi  tủy bắt đầu suy thì các bệnh về nhiễm trùng cũng rất khó chữa trị, bởi số lượng bạch cầu của cơ thể đã suy giảm ở mức không bình thường. Cũng do thiếu tiểu cầu, đã gây nên xuất huyết dạ dày, đại tràng, bệnh nhân có thể chết vì suy tim.

Về chữa trị trình độ y học thế giới được coi như mới nhất hiện nay là phương pháp phẫu thuật ghép tủy. Song phương pháp này có những đòi hỏi rất ngặt nghèo, khó có điều kiện thực hiện.

Chiếc xe hơi đưa tôi cùng 2 thầy thuốc của Trung tâm tác động cột sống, sau khi đã tới cả chục lần dừng xe để hỏi thăm đường. 10 giờ ngày 12-11-1994 có mặt ở nhà chú rể Trần Văn Tiến. Nói sao cho hết tình cảm thân thương đến rơi nước mắt của bố mẹ, ông bà và những người thân của chú rể ra tận ngõ đón chúng tôi. Tôi hiểu, để có ngày vui hạnh phúc như hôm nay, thật đúng như chị Tạ Thị Lân (mẹ của chú rể) đã nói “Chính cụ Tán đã sinh ra cháu lần thứ hai”. Tôi xiết chặt tay chú rể - một chàng trai cao lớn, khỏe mạnh khuôn mặt sáng ngời vì hạnh phúc.

Trong tiếng nhạc xập xình, vui vẻ của lễ cưới; bố và mẹ chú rể thay nhau kể cho tôi nghe câu chuyện cách đây 8 năm về trước (1986). Thời điểm ấy, anh Bóc đang theo học trường đại học tài chính kế toán (bây giờ anh là cán bộ của sở tài chính Vĩnh Phú), chị Lân là y tá của xã Yên Đồng. Trần Văn Tiến là con đầu của anh chị vừa bước vào tuổi 14. Tiến là đứa con ngoan. Cháu học chăm và tích cực tham gia lao động giúp mẹ. Một tối, cháu đang học bỗng thấy hoa mắt không thể tiếp tục học. Vốn là y tá, nhưng chị Lân cũng không thể xác định cháu bị bệnh gì. Nghĩ cháu bị mệt, chị cho cháu uống B1 và B6 nhưng tình trạng hoa mắt kèm theo mỏi mệt ở Tiến mỗi ngày một tăng. Cho tới một hôm, thấy môi cháu nhợt nhạt khác thường, chị vạch mí mắt cháu thấy cũng trắng nhợt. Biết là cháu đã mắc thứ bệnh gì đó, chị vội đưa cháu đi bệnh viện Việt Trì. Các bác sĩ kết luận Tiến bị suy tủy và giới thiệu cháu về bệnh viện Nhi – Thụy Điển (Hà Nội).

Nói tới đây, chị Lân mở tủ trao cho tôi những giấy tờ của bệnh viện Nhi Thụy Điển mà chị còn giữ lại, gồm: y bạ, 2 giấy ra viện, 2 phiếu xét nghiệm máu. Tất cả những giấy này đều mang tên Trần Văn Tiến 14 tuổi, quê: Yên Tâm, Yên Đồng, Yên Lạc, Vĩnh Phú. Mắc căn bệnh suy tủy. Bác sĩ điều trị: bác sĩ Thư. Giấy ra viện thứ nhất ghi ngày vào: 8-5-1986, ngày ra: 19-9-1986, mặt sau của giấy ra viện đều ghi: hẹn khi nào thấy xanh đến khám lại. Như vậy, trở lại ý kiến của GS Thái Quý thì phương pháp điều trị cho Tiến cũng chỉ là truyền máu và uống kèm một số thuốc. Nhưng, như ta đã thấy: khoảng cách giữa hai đợt điều trị là 41  ngày. Trong 41 ngày đó, theo suy nghĩ của tôi, tủy xương của Tiến không còn hoạt động để sản sinh ra hồng cầu. Nếu cứ kéo dài, hậu quả như thế nào hẳn chúng ta cũng đoán biết.

Vậy bằng cách nào mà chị Lân lại biết cụ Lương y Nguyễn Tham Tán để đưa cháu Tiến đến xin cụ điều trị? Xin ngược dòng thời gian trở lại năm 1964. Hồi đó, cụ Tán sđang chữa bệnh cho nhân dân ở khu vực huyện Thanh Thủy. Chị Lân chưa đi lấy chồng, em trai chị là Tạ Văn Lý (lúc ấy 6 tuổi) bị di chứng bại liệt không đứng, không đi được. Lý phải lồng hai tay vào hai cái guốc gỗ để bò đi. Nghe tiếng cụ Tán, bố dùng xe đạp thồ Lý sang huyện Thanh Thủy xin cụ chữa trị. Thật kỳ lạ, chỉ sau mấy tuần tác động cột sống, đôi chân của Lý đã dần dần hoạt động trở lại, đến mức chẳng khác những đứa trẻ bình thường cùng lứa tuổi. Tới tuổi 18, Lý nhập ngũ trở thành chiến sĩ quân đội. Hiện nay anh đã phục viên, có vợ khá xinh và những đứa con ngoan. Như vậy, cả gia đình chị Lân đã coi cụ Tán là ân nhân từ năm 1964 và vẫn có liên lạc với cụ cho tới khi cụ chuyển về Hà Nội.

Lại nói, trong những ngày nằm ở Viện nhi Thụy Điển, hơn ai hết cũng là một người trong ngày y, chị Lân ý thức rõ khả năng của y học hiện đại đối với bệnh suy tủy, chị quyết định đưa con đến nhà cụ Tán ở khu tập thể Trung Tự để cụ cho ý kiến có nhận điều trị hay không (phải đi vào lúc 17h để bệnh viện không biết). Sau khi khám cân nhắc, cụ Tán nhận điều trị cho cháu Tiến, nhưng dặn cứ để cháu tiếp tục được truyền máu tại Viện nhi Thụy Điển. Từ ngày đó, chiều nào hai mẹ con chị cũng đi xích lô tới Trung Tự. Thật kỳ diệu, từ lúc được cụ Tán chữa, hồng cầu và tiểu cầu trong người Tiến tụt chậm so với trước, thể lực khá dần lên. Và tủy xương của Tiến đã hoạt động trở lại để sau 8 năm, Tiến trở thành một thanh niên cao lớn, khỏe mạnh như ngày hôm nay. Chị Lân cho biết thêm, cùng thời gian năm 1986 có cháu Nguyễn Văn Đức (sinh năm 1971) là người đồng hương với cháu Tiến cũng bị suy tủy và nằm tại Viện nhi Thụy Điển, đã mất tại bệnh viện.

Tối ngày 12-11, chúng tôi trở về nhà cụ Tán ở Trung Tự. Cụ cho biết, còn hai bệnh nhân nữa bị suy tủy cũng được cụ chữa khỏi. Một hiện đang là sinh viên trường đại học kiến trúc (Hà Nội). Một đang lao động hợp tác tại Li Bi. Cụ nói: “Để chữa trị bệnh này, cần phải có sự phối hợp của Đông và Tây y”.

Ghi lại những sự thực trên đây, tôi không có mong muốn gì hơn là Bộ Y tế và các nhà khoa học ngành y – dược học, hãy tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất và hợp tác với Trung tâm nghiên cứu và thực nghiệp phương pháp chữa bệnh bằng tác động cột sống Hà Nội (do cụ Nguyễn Tham Tán làm giám đốc) để nghiên cứu, kết luận, hoàn thiện hơn nữa phương pháp điều trị bệnh suy tủy vì sức khỏe của dân tộc và nhân loại.

11-94

 

Nguyễn Bá Cổn

 
Your name
Your email
Friend's email
Mail Subject
Content
Các tin tức khác:
Sự kỳ diệu của 10 đầu ngón tay: Chữa bệnh bằng tác động cột sống (65 lượt xem)
TÌM HIỂU VỀ HUYẾT ÁP (151 lượt xem)
CO CỨNG CƠ - TÁC HẠI CỦA THỊT BÒ VÀ TÔM TRONG ĐIỀU TRỊ BỆNH CƠ - XƯƠNG - KHỚP (645 lượt xem)
nhớ ngày thầy ra đi (136 lượt xem)
Trung tâm phát triển phương pháp Tác động cột sống tổ chức lễ giỗ Thầy Tổ Nguyễn Tham Tán (452 lượt xem)
Liên hệ với chuyên gia
CT.Phạm Thị Thoi - 098.871.5077
GĐ.Cao Thị Trà - 036.394.0143
Cảm nhận của bệnh nhân
Chu Văn Tiến
Xin hỏi Quý Trung tâm khi nào tuyển sinh lớp tác động cột sống khóa mới ạ. Trân ...
Chi tiết
HỒ MINH SANG
Chào trung tâm, Trung tâm cho em hỏi em có thể liên hệ với trung tâm ở địa chỉ n...
Chi tiết
Trịnh Thị Thanh Soan
Em chào Anh/ Chị. Em muốn tham gia học lớp Phương pháp tác động cột sống ạ, Anh/...
Chi tiết
Xem tất cả
Thống kê truy cập
Đang online:
1
Tổng truy cập:
178654

Địa chỉ: Số 6 ngách 328/42 Lê Trọng Tấn - Hoàng Mai - Hà Nội |  Điện thoại: 043 5655105 - 036 394 0143  |  Email: trungtamtacdongcotsong@gmail.com

Bản quyền 2013 thuộc về Trungtamtacdongcotsong.com